Mẹ hãy nhớ rằng trẻ là một cá thể và không giống ai cả. Sự so sánh liên tục của mẹ sẽ làm cho trẻ lớn lên trong sự ghen tị với những người khác, làm cho chúng hình thành và phát triển một thói quen xấu. Bởi trẻ sẽ luôn muốn cố gắng đẩy những người khác xuống để chứng minh với mẹ rằng chúng tốt hơn, giỏi hơn. Hoặc trẻ sẽ trở nên tự ti vì luôn thua kém bạn bè của chúng.

Nhiều chuyên gia tâm lý của trung tâm dinh dưỡng cho trẻ khẳng định: Cha mẹ thường xuyên so sánh con mình với bạn A, bạn B là cách làm rất phản giáo dục. Điều đó chẳng những không đem lại kết quả tốt đẹp gì mà tạo thêm nhiều áp lực khiến đứa trẻ cảm thấy sợ học, chán học. Với trường hợp của Tùng Anh, thay vì so sánh và kỳ vọng con mình sẽ giỏi các môn tự nhiên, gia đình lẽ ra cần ủng hộ con phát huy sở trường. Đứa trẻ sẽ tự tin và năng động khi được “bơi” trong môi trường có các môn học mà nó yêu thích.

Trên thực tế, đứa trẻ nào cũng có khả năng ở lĩnh vực này, kém ở lĩnh vực kia, do đó, cha mẹ không nên so sánh con với bạn khác để tránh cho con bị tổn thương. Có rất nhiều trường hợp, học sinh phải nhập viện do mang bệnh vì bị cha mẹ áp đặt, mắng mỏ. Chắc chắn không cha mẹ nào cảm thấy vui vì điều đó nên hãy ghi nhớ “bí quyết” dạy con thực ra rất đơn giản: Luôn động viên và khuyến khích con phát huy sở trường, điểm mạnh của mình.

Một trong những lý do bạn không nên so sánh con mình với những người khác là sẽ chạm vào lòng tự trọng của bé. Bạn sẽ cảm thấy như thế nào khi liên tục bị so sánh với người khác? Lòng tự ti ở trẻ xuất phát từ thời thơ ấu, vì vậy, đừng làm cho trẻ cảm thấy chúng đang thua kém người khác. Bạn không muốn làm trẻ tự cao và kiêu ngạo, nhưng cũng đừng làm trẻ cảm thấy vô dụng và vô giá trị. So sánh trực tiếp có thể làm cho một đứa trẻ cảm thấy rất bực bội. Khi trẻ bị so sánh như khi bé học kém, biếng ăn và cảm thấy không bằng anh chị em ở một điểm nào đó, trẻ không những oán giận bạn, mà còn oán giận cả anh chị em của mình. Bạn có muốn gia tăng sự đối nghịch giữa những đứa con của mình? Vì vậy, đừng so sánh. Ngay cả khi bạn nghĩ rằng trẻ sẽ không nhận ra, ai đó vẫn có thể nói cho chúng biết.

Bố mẹ chỉ có mình con nên mọi kỳ vọng của cả nhà đều đặt hết vào con. Mẹ nghĩ con sẽ trở nên tài giỏi nếu chịu khó học hỏi. Nhưng con không phải là đứa trẻ thông minh sáng dạ, học một biết mười. Dù cố gắng nhưng sức học của con chỉ thuộc loại trung bình trong lớp. Nhà có điều kiện, mẹ mời nhiều thầy về kèm con học. Mẹ đã không biết rằng càng học nhiều, đầu óc con càng mụ mị hơn. Thay vào đó, mẹ hãy cho con một cơ hội để tiến lên bằng việc chấp nhận đúng thực lực của con. Mẹ có biết rằng mỗi lần nghe mẹ so sánh con chỉ muốn chết. Vì như thế con đỡ sống trong cảm giác sợ hãi, dằn vặt và luôn cảm thấy có lỗi. Mọi sự so sánh của mẹ chỉ khiến con cảm thấy mình kém cỏi hơn và điều đó làm ảnh hưởng đến việc chăm sóc bé yêu của mẹ rất nhiều. Nhiều lần con ước mình không phải là con của mẹ để không làm mẹ thất vọng buồn phiền, con cũng được sống thanh thản hơn.