3 tuổi – thòi Kỳ phản Kháng Của trẻ

Thời kỳ phản kháng – yêu trẻ, trước tiên phải hiểu trẻ

3 tuổi là thời kỳ phản kháng thứ nhất của trẻ, lúc này trẻ thường có rất nhiều biểu hiện khiến người lớn đau đầu, tuy nhiên, đây cũng là thời kỳ quan trọng đầu tiên trong giáo dục trẻ.

Tính cách, sở thích và cách đối nhân xử thế khi trưởng thành của trẻ cũng gần giống như giai đoạn trước 3 tuổi. Thời điểm 3 tuổi là giai đoạn con người bước đầu hình thành tính cách, bởi vậy nó giữ vai trò quan trọng trong quá trình phát triển nhân cách, giai đoạn này vừa có thể phản ánh tình hình phát triển nhân cách thời ấu tho, vừa cho thấy xu thế phát triển trong tưong lai. Do vậy, khi trẻ bước vào thời kỳ phản kháng, cha mẹ nên giáo dục trẻ một cách khoa học, để trẻ dễ dàng vượt qua thòi kỳ phản kháng và phát triến khỏe mạnh.

Trẻ 3 Tuổi luôn coi minh la trung tâm

Các chuyên gia giáo dục nhắc nhở: 3 tuổi là giai đoạn quan trọng trong quá trình phát triển của trẻ. trong thời kỳ này, trẻ có một khuynh hướng tâm lý tưong đối rõ ràng, đó chính là coi mình là trung tâm. Coi mình là trung tâm là một giai đoạn tự nhiên ắt phải trải qua từ thời tho ấu bước sang thời kỳ trưởng thành của con người. Coi mình là trung tâm sẽ ảnh hưởng đến nhận thức của trẻ về bản thân và về người khác, đồng thời cũng ảnh hưởng đến mối quan hệ thân thiết giữa trẻ với người khác. Do vậy, cha mẹ nên giúp trẻ dần thoát khỏi trạng thái tâm lý này.

Tinh huống 1

một hôm, chị Lan mua về quả dưa hấu, cô con gái lấy làm lạ chạy tới hỏi: “mẹ ơi, đó là quả gì vậy?”

Chị Lan trả lời: “Là dưa vàng (1) đấy con ạ!”

Cô con gái nghe thấy vậy lập tức phản đối: “Không đúng! đây không phải

màu vàng, rõ ràng là màu xanh, phải là dua xanh mới đúng, mẹ nói sai rồi.”

Chị Lan giảng giải nguyên do nhung cô con gái không nghe, vẫn cho rằng mình nói đúng, còn mẹ nói sai. điều này khiến chị Lan không biết phải làm thế nào.

Tinh huống 2

vì muốn con không cảm thấy lẻ loi, chị Lan thuòng mời bạn bè đua con họ tới nhà choi, đế bọn trẻ cùng nhau vui đùa. nhung chỉ đuợc một lát là bọn trẻ lại vì tranh giành đồ choi mà xảy ra xích mích, chị Lan khuyên con mình nên ra dáng “chủ nhà”, nhường đồ chơi cho “khách” chơi, để xoa dịu mâu thuẫn giữa chúng, nhưng một lát sau mâu thuẫn lại bắt đầu, bọn trẻ thường cùng thích một đồ chơi nào đó, dường như chúng đều có chung một sở thích, bởi vậy rất khó nhường nhau.

  • : Dưa hấu ruột vàng

Thế là một buổi gặp gỡ vui vẻ lại biến thành “cuộc hòa giải mâu thuẫn” của bọn trẻ.

Phân tích tinh huống

Coi mình là trung tâm là giai đoạn tất yếu trong quá trình phát triển ý thức về cái tôi thời kỳ đầu của trẻ.

Xem thêm :

 

Biểu hiện phát triển ý thức cái tôi thời kỳ đầu của trẻ

  • đi nhà trẻ thì gào khóc, lăn lộn ăn vạ, cứ bám chặt lấy người lớn không chịu buông tay, không chịu ăn, không chịu đi ngủ.
  • Luôn gào khóc vô cớ, đôi khi là do bị bạn khác bắt nạt, hoặc do muốn đi tiểu, nói chung luôn tỏ “thái độ” bằng cách gào khóc.
  • hay tranh giành đồ chơi, vừa giằng vừa nói: “Của tớ, của tớ”, khi cô giáo nói không được tranh giành đồ chơi, trẻ thường nói một cách vô tư: “Con muốn chơi.”
  • Có trẻ tách khỏi đám đông, chỉ thích chơi một mình, vừa chơi miệng vừa lẩm bẩm.
  • Khi tham gia hoạt động tập thể, trẻ cũng thường tự làm theo ý mình, không quan tâm đến người xung quanh, ngồi im lặng trong lớp học.
  • trong các hoạt động cần sự hợp tác, trẻ không chủ động tìm kiếm người hợp tác, mà chỉ đứng một chỗ chờ đợi.
  • Không cho người khác động vào đồ của mình, đôi khi sẽ đánh bạn.
  • Không nghe lời cha mẹ, luôn cho rằng điều mình nói là đúng, ví như Tình huống 1.
  • Không có lòng bao dung độ lượng, thường khi các bạn nhỏ tuôi hon động vào mình là đánh trả luôn.

giai đoạn 3 tuổi, ý thức cái tôi của trẻ bắt đầu manh nha. trong giai đoạn này, trẻ coi mình là trung tâm để quan sát thế giới, nhận biết người, vật, việc gần gũi xung quanh, trẻ thường tự lựa chọn và tạo ra hoạt động chứ không quan tâm đến người khác, trong thời kỳ này, trẻ luôn cho quan điểm của mình là đúng, hành động kiểu này của trẻ trong mắt người lớn chính là biểu hiện của tâm lý phản kháng.

  1. Sự thiếu quan tâm của gia đình

hiện nay mỗi đứa trẻ đều là cục cưng của cha mẹ, cha mẹ chỉ quan tâm đến việc đáp ứng nhu cầu vật chất mà xem nhẹ giáo dục xã hội cho trẻ. đây chính là nguyên nhân quan trọng khiến cho trẻ luôn coi mình là trung tâm.

  1. Phương pháp giáo dục gia đình không hợp lý

Các chuyên gia tâm lý trẻ em cho biết, hiện nay trẻ được cha mẹ quá nuông chiều, tự coi mình là trung tâm, không chịu nối ấm ức, càng không có lòng khoan dung và nhường nhịn khi chung sống với người khác, do đó, chỉ cần mới bị kích thích một chút từ bên ngoài là trẻ đã nổi cáu. ngoài ra, phương pháp giáo dục sai lầm của cha mẹ cũng là nguyên nhân quan trọng khiến cho trẻ như vậy. ví dụ, có cha mẹ sợ con bị ức hiếp nên dạy con “ai đánh con thì con cứ đánh lại”, khiến trẻ động một tí là ra tay đánh bạn. Khi cô giáo hỏi tại sao lại đánh bạn, rất nhiều trẻ đều nói rằng: “mẹ con dặn, ai ức hiếp con thì con hãy đánh lại.”